“Lương tâm” là một cái-gì-đó rất “người”, cái-gì-đó là riêng của con người. Trong học thuật, người ta biết đến lương tâm với những ý nghĩa ít nhiều khác nhau tùy theo lối nẻo tiếp cận. Trong đời thường, lương tâm là khái niệm rất quen thuộc với con người đến mức họ thường nói đến “lương tâm” mà ít khi thắc mắc và tìm hiểu “lương tâm là gì?”. Tôi cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Tôi luôn tự tin là biết rõ ngọn nguồn về “lương tâm”, nên tôi đã không bao giờ đặt vấn đề về lương tâm mãi cho đến khi tôi đọc Sein und Zeit của Martin Heidegger (được Emmanuel Martineau dịch sang tiếng Pháp). Khi đọc lướt qua phần mục lục của tác phẩm, tôi nhận ra khái niệm “lương tâm” (Gewissen). Lúc ấy, câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi là “Quan niệm của Heidegger về ‘lương tâm’ liệu có gì mới mẻ hơn so với những quan niệm thông thường về khái niệm đó hay không?”. Chính khởi đi từ thắc mắc đó mà bắt đầu tìm hiểu về “lương tâm” theo Heidegger. Khảo cứu của tôi chỉ tập trung vào ba câu hỏi sau đây:
- Đâu là chỗ đứng của khái niệm “lương tâm” (Gerwissen) trong Sein und Zeit?
- Ông khai triển khái niệm “lương tâm” như thế nào?
- Quan niệm về lương tâm của Heidegger cho phép mở ra những viễn ảnh nào không?
- Hiện tượng “lương tâm”
- Tiếng nói “lương tâm”
- Lương tâm, chứng từ thầm lặng
- Một vài điều đáng ghi nhận nơi quan niệm của Heidegger về “lương tâm”
- Một vài phê bình về quan niệm về lương tâm của Heidegger
- Nhận định cá nhân
Pet. Phạm Hữu Cường, CVK






