Tất cả chúng ta đều có cuộc chiến đấu nội tâm, và thường là rất cam go.
“Thảm kịch của đời người là không trở thành thánh.” Câu nói ấn tượng của nhà văn Công giáo Pháp Léon Bloy luôn đáng để chúng ta suy ngẫm. Đối với những bậc làm cha, lời ấy lại càng nên được ghi nhớ cách đặc biệt trong Ngày của Cha.
Chúng ta đều được mời gọi nên thánh. Đó là điều mà Giáo hội gọi là ơn gọi phổ quát. Ta được mời gọi tiến vào thiên đàng. Đó là lý do chúng ta sẽ không thật sự là “con người khôn ngoan” (homo sapiens) trừ khi ta đồng thời là “con người lữ hành” (homo viator). Mỗi người chúng ta đang ở trên hành trình được Thiên Chúa chỉ định, một cuộc lữ hành hướng về trời cao. Đó là đích điểm mà Chúa Cha yêu thương đã đặt để cho chúng ta. Người muốn chúng ta trở về với Người, và Người đã hứa sẽ ban cho chúng ta mọi ơn trợ lực cần thiết để đạt tới Ngài.
Thế nhưng vấn đề là: chúng ta không chỉ là homo viator mà còn là homo superbus. Không chỉ là những lữ khách đang kiếm tìm, chúng ta còn là những con người mang đầy kiêu hãnh, thích làm theo ý riêng thay vì chấp nhận thách đố của hành trình nên thánh. Trong mỗi người đều có đứa trẻ biết vâng nghe tiếng Cha, nhưng cũng có đứa trẻ bất tuân không muốn đáp lại lời mời gọi ấy. Đại văn hào Nga Aleksandr Solzhenitsyn đã nhắc nhở rằng cuộc chiến giữa thiện và ác diễn ra ngay trong lòng mỗi người. Tất cả chúng ta đều có cuộc chiến đấu nội tâm, và thường là rất cam go.
Mặc dù có một số người đáp lại tiếng Chúa trong ơn gọi linh mục hoặc đời sống thánh hiến, nhưng phần lớn chúng ta được Chúa mời gọi bước theo Ngài qua bí tích Hôn phối. Đối với đa số, đời sống hôn nhân là con đường nên thánh, và làm cha mẹ chính là một cuộc hành hương. Việc làm cha giúp thanh luyện và thăng tiến đời sống thiêng liêng của ta: đưa ta tiến lên cao hơn trên con đường thanh luyện dẫn tới quê trời, và đi sâu hơn trong tương quan với chính Chúa Cha. Dĩ nhiên, làm cha mẹ không phải là con đường bằng phẳng, cũng chẳng phải chỉ toàn hoa hồng; hoặc nếu có là hoa hồng thì cũng là hoa hồng đầy gai. Đó không phải là con đường dễ dàng. Đó là con đường thập giá. Con đường này đi ngược lại những ham muốn ích kỷ của ta. Nó khiến ta phải khó chịu, phải đối diện với những chọn lựa căn bản: hoặc bước đi trên con đường của lòng vị tha, hoặc rẽ vào lối mòn của sự kiêu ngạo. Một đường đưa tới thiên đàng, đường kia dẫn tới hư mất. Không có con đường thứ ba.
Không phải ai cũng có thể làm nên những việc lẫy lừng như các vị thánh lớn mà ta vẫn cầu nguyện cùng, nhưng tất cả đều được mời gọi để nên thánh. Chúa Cha không kêu gọi ai đến với Ngài trừ khi Ngài biết rằng người ấy, với ơn Chúa trợ lực, có thể tới được. Chúa đã gọi chúng ta. Phần chúng ta, chúng ta chỉ cần đáp lại mỗi ngày bằng cách vác lấy thập giá đời mình và xin Ngài giúp ta mang lấy thập giá đó.
“Tồn tại hay không tồn tại?”. Đó thực sự là vấn đề. Trong đời sống Kitô hữu, câu hỏi ấy sẽ là “Nên thánh hay không nên thánh?”, “Đáp lại hay khước từ lời mời gọi của Chúa?”. Mỗi lần chúng ta sống ơn gọi làm cha bằng việc hiến mình vì gia đình mỗi ngày, chúng ta đang đáp lại tiếng gọi nên thánh. Khi chăm sóc gia đình, ta cũng đang dệt nên tổ ấm đời sau của chính mình trên thiên quốc.
Léon Bloy đã nói rất đúng: “Tấn thảm kịch của đời người là không trở thành thánh.” Vậy, hãy luôn ghi khắc điều này bằng cách giữ lòng mình luôn hướng về trời cao.
Nguồn: Aleteia
Tác giả: Joseph Pearce
Người dịch: Gia Hân | CTV JESCOM - Truyền Thông Dòng Tên






